Trận cuồng phong mịt mù dường như vẫn chưa cam lòng, luồn lách qua lại trong đại đạo của Sở Mặc, ý đồ tìm ra một tia sơ hở. Nhưng cho dù nó gào thét thổi suốt một hồi lâu, vẫn chẳng thể tìm được bất kỳ cơ hội nào để chen chân vào.
"Phong tai cỏn con, cho dù là phong tai kép thì cũng chỉ đến thế mà thôi."
Thần sắc Sở Mặc vẫn như thường, trạng thái so với lúc độ lôi tai tốt hơn gấp trăm ngàn lần. Cơn gió kia cuối cùng cũng nhận ra mình không thể làm gì được đối phương, đành rít lên một tiếng nghẹn ngào rồi ngậm ngùi lui bước.
Cuồng phong ngừng bặt, tai kiếp đã qua.




